[̲̅ə̲̅٨̲̅٥̲̅٦̲̅] vIp vUi [̲̅ə̲̅٨̲̅٥̲̅٦̲̅] Bạn đang buồn , chán nản hay bạn đang vui ???
___♥️♥️♥️_____♥️♥️♥️_____ Bạn đang tìm những điều mới mẻ và có ích trong cuộc sống
__♥️_____♥️_♥️_____♥️___ Bạn đang đi tìm và muốn có những điều về tình yêu , tình bạn
__♥️______♥️______♥️___ Đừng ngại ngần mà hãy đến với chúng tôi VIPVUI.TOPGOO.NET
___♥️___Copbeo__♥️____ Nơi kết nối những trái tim - cầu nối của tình cảm
_____♥️_______♥️______
_______♥️___♥️________ Cùng tham gia và ủng hộ với vipvui.topgoo.net để tìm thấy
_________♥️__________ niềm vui và niềm hạnh phúc trong cuộc sống
Tất cả ở đây đều là ViP và mọi thứ ở đây đều là ToPGOO
vipvui.topgoo.net - kết nối để cùng chia sẻ


 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Latest topics
__loidich.com Thời Gian: Thu Dec 02, 2010 8:59 pm
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.
__xindung Thời Gian: Fri Jun 25, 2010 9:32 am
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.
__Ngày lá rụng Thời Gian: Fri May 28, 2010 5:37 pm
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.
__cần chia sẻ, bạn vào đey nhá Thời Gian: Sun Apr 25, 2010 10:09 pm
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.
__TVXQ lung linh huyền ảo trong PV mới “Please Stop Time” Thời Gian: Wed Apr 07, 2010 11:23 am
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.
__Ảnh cởi áo “khoe” ngực trần của Yến Trang và Thiên Minh là hàng “đạo” Thời Gian: Sat Apr 03, 2010 8:41 am
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.
__Ngoi nha hanh phuc Viet Nam - Tap 1 Thời Gian: Sat Apr 03, 2010 12:55 am
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.
__Avatar (ảnh động) các loại hoa Thời Gian: Sat Apr 03, 2010 12:29 am
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.
__[Avatar]_(ảnh động)_cơn mưa Thời Gian: Fri Apr 02, 2010 11:56 pm
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.
__chùm thơ con gái...^^! Thời Gian: Fri Apr 02, 2010 11:13 pm
Lời Nhắn Từ Diễn Ðàn: Nếu bạn là người lịch sự, hãy cảm ơn tác giả vì đã viết bài ! Thân!

.

Share|
Tiêuđề

Xin Lỗi,Em Chỉ Là Con Đĩ (Phần 2)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

[Thành viên]

phongdat101
2
avatar

Posts : 19
Join date : 14/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Xin Lỗi,Em Chỉ Là Con Đĩ (Phần 2) Thu Mar 25, 2010 2:13 pm

Xem lý lịch thành viên


Lúc về, bác Trương quả thật sống chết cũng không
lấy tiền Hạ Âu, dù chỉ là ba bát, có hai đồng vẫn còn thừa 5 hào.

Bà chất phác nói: "Hạ Âu này, về sau cứ mang cậu người yêu
đẹp trai tới đây ăn nhé!"

Hạ Âu cười đáp vâng, tôi cũng hứa sẽ còn trở lại.

Có điều đây là lần cuối cùng trong đời, tôi ăn chè của
người đàn bà má hằn vết chân chim, bởi không lâu sau, nơi đây bị giải
toả, mọi người phiêu bạt nhiều nơi. Khi Hạ Âu nghe tin này, tôi tưởng cô
sẽ bảo, sau này chả còn chè tôm lạnh mà ăn nữa. Ai ngờ cô lặng đi một
lát rồi khẽ bảo, từ nay trở đi đã mất hẳn khoảng trời của cô.

Tôi nghĩ cô đã để mảnh trời xanh đó cất giấu vĩnh viễn
trong trái tim thuần khiết như thiên đuờng. Nơi không ai gieo trồng, nơi
không bao giờ bị đánh đục, cũng không bao giờ bị dỡ bỏ. Nhưng tôi có
chết cũng không chịu thừa nhận, ngày hôm ấy cũng đã ở lại trong tim tôi.


Về sau, tôi có một cảm giác lạ lùng khó nói với nghề làm
gái. Hạ Âu thì lại sống như chưa hề có gì xảy ra, trở về nét mặt trơ lỳ
như gỗ đá, ngoài việc bị tào tháo đuổi suốt ba ngày.

Hạ Âu muốn tôi thi thoảng đi thăm mẹ cô.

- Nếu anh rảnh, anh đi thăm mẹ em được không? Trò chuyện
với mẹ em, cho mẹ em vui đi!

Đêm đó Hạ Âu nói với tôi. Tôi nhíu mày, nghĩ, cô nàng ơi,
cái xấu xí nhất của cô nàng là cô chả hiểu mình đang đứng ở vị trí nào.
Tôi lấy đâu thời gian ra hầu chuyện mẹ đĩ?

Tôi nghĩ trong lòng, mặt cũng lộ ra ngay.

- "- Anh để ý đến chuyện mẹ em là đĩ ư? Hay là bất mãn vì
bây giờ đang hầu chuyện anh là một đĩ?" - Hạ Âu nói, cô ấy dường như
giận dữ, dùng giọng nói rắn đanh chưa từng có.

Tôi để ý chuyện mẹ cô ta là đĩ? Giờ đây, nhớ lại cảm giác
khi mẹ cô nhiệt tình, thân thiện, kể những chuyện gia đình bé nhỏ, tôi
mới hiểu được vì sao ngay từ đầu tôi không hề bận lòng về thân phận của
bà, và một cảm giác nuối tiếc.

"- Tôi chỉ ghét cái kiểu cô nói với tôi!" – Tôi đáp trả.

Bắt đầu hút thuốc.

"- Được rồi, tôi đi tắm đây, vặn nước vào bồn cho tôi!" –
Tôi lạnh lùng nói với cô. Zz Cô nàng lẳng lặng đi vào nhà tắm. Nghe
tiếng vòi nước. Tôi nghe lòng phiền não, bực mình cả tiếng vòi nước, nó
làm thói quen tư duy lý tính của tôi ngập chìm dần. Zz Đầu óc tôi thoáng
qua hình ảnh cô ấy như bay lượn, nắm tay tôi dưới ánh trời, và hình ảnh
cô ấy vừa cúi đầu lủi thủi đi vào nhà tắm, tôi quyết định, hai hôm sau
dành thời gian đi thăm mẹ cô.

- "- Nước đầy rồi!" – Cô nói, nét não nề trên mặt đã hết,
giờ lại là nét mặt thuần khiết tĩnh lặng, tôi chán ghét vẻ giả dối khéo
che đậy của cô, vì lúc đó tôi không nhìn thấy cô đang nghĩ gì. Trong đôi
mắt to xinh đẹp kia là một màn phẳng lặng. Zz Không đau, không dày vò.

Tắm, ngủ.

Nằm trên giường, Hạ Âu quay lưng về phía tôi. Tôi kêu cô
quay lại, cô quay lại, nhìn tôi, vẻ ngơ ngác, tôi biết cô giả vờ.

Trong lòng tôi lại cơn giận đến, Tôi nghĩ, cô đã làm cái
nghề này, mà còn để ý tự ái này nọ? Có cái gì mà bắt tôi phải thoả hiệp,
cô cũng chả phải mẹ tôi.

Giận, tôi nhắm mắt ra lệnh:

"- Tắt đèn! Ngủ!"

Cả tiếng sau tôi không thể ngủ được. Quay nhìn Hạ Âu, tôi
bị đôi mắt mở to long lanh làm giật thót mình.

"- Cô cả đêm không chịu ngủ nhìn tôi làm cái gì? Doạ cho
tôi sợ chết đi à?" Zz "- Em chờ anh thức dậy, em có hai câu muốn nói với
anh, nếu có thể thuyết phục anh thì tốt, còn thất bại thì em cũng chả
còn cách nào."

"- Nói đi!" Zz "- Câu thứ nhất, mẹ em chưa bao giờ nhận
được một lời hứa nào từ đàn ông, mẹ em quý anh như thế, là bởi một con
đĩ luôn cho rằng, nếu một người phụ nữ mà được một người đàn ông hứa hẹn
trọn đời, đó là hạnh phúc tuyệt vời nhất. Câu thứ hai, mẹ em chẳng sống
được đến sang năm. Thế thôi, anh ngủ đi!"

Cô ấy nói xong, đôi mắt đen như làn sóng nước ngưng đọng,
nhìn tôi.

Tôi đột ngột đau nhói như tan vỡ, đau đớn ôm lấy cô ấy,
một người con gái tròn 20, cô ấy như hang sâu như bí ẩn trong thần
thoại, lại đạm bạc đơn thuần đến đau lòng. "– Em đừng nói gì nữa, em ngủ
đi, ngày kia anh đi thăm mẹ em!"

Rồi cô gái trong lòng tôi ngủ, thở đều

Giây phút ấy, tôi tưởng tôi sắp bị cô ấy làm rung động.

Sau đó tôi cứ có thời gian là đi thăm người phụ nữ ấy. Cái
người mẹ mà sau mấy mươi năm làm điếm cảm thấy lời hứa của thằng đàn
ông thật hiếm hoi ấy. Tôi cứ thấy hình như Hạ Âu không thật thích đi
thăm mẹ, vì mỗi khi tôi bảo đi thăm, cô ấy đều kiếm ra việc phải làm,
theo bạn cùng lớp đi dạo phố, trường có các hoạt động v.v… Nhưng thật sự
cô ấy cũng rất yêu mẹ.

Tôi phát hiện cuối cùng tôi chả tìm hiểu thêm được gì, từ
người con gái có đôi mắt trong sáng kia.

Mẹ cô hình như không biết con gái làm gì, trước mặt tôi
toàn kể những tốt những hiếu thuận, thiện lương của cô. Lần thứ ba tôi
đi thăm, bà kiến quyết không cho tôi gọi bằng bác. Tất nhiên tôi hiểu ý
bà, mau mắn gọi một tiếng mẹ, những vết nhăn trên mặt bà giãn ra thành
đoá hoa.

Khi gọi bà là mẹ, tôi thề có tới 50% thật lòng trong đó,
vì bà quá tốt với tôi, cảm giác giống như người mẹ đã qua đời của tôi.
Tôi thường mua tặng bà những thứ linh tinh, dù tôi biết bà đủ giàu đến
mức chả bao giờ cần đến cái gì của tôi. Nhưng bà vẫn tỏ ra vừa ngạc
nhiên vừa mừng rỡ, mà tôi không thấy chút xíu nào giả tạo, làm tôi có vẻ
như một đứa con thật hiếu thuận.

Tôi biết vì sao bà đau bụng, tuy cái đau của bà không hề
như cái đau của cha tôi, nhưng tôi vẫn làm như chả biết gì, mang cho bà
thuốc của cha tôi, như đã hứa lần đầu.

Tất nhiên lại được bà khen ngợi, tặng thêm một mâm cơm đặc
sản.

Có lần tôi đề nghị mời một giúp việc cho bà, vì bà ở một
mình quá đơn độc, lại có bệnh. Nét mặt bà đột nhiên rũ xuống, thở dài,
néu u sầu bình thường không thể thấy vẽ lên trong mắt:

- "- Bân, cháu gần như con bác rồi. Có việc bác không thể
giấu cháu mãi."

Tôi biết bà định nói gì, nhưng tôi không muốn nghe bà nói
ra, nó sẽ cứa đứt lòng bà. Bà và Hạ Âu khác nhau, Hạ Âu không để điều gì
lại trên nét mặt, bà lại bày mọi cảm xúc lên đôi mắt nhìn. Tôi bất
nhẫn, tôi không muốn người phụ nữ đã bước một chân vào quan tài này
nghĩ, người rể có điều khinh khi.

Cho nên tôi vội vã cắt lời: "- Mẹ, mẹ mệt rồi, để con đấm
lưng cho mẹ!"

"- Không mệt, bác có chuyện muốn nói với con, đến đây ngồi
cạnh bác."

Ngồi, mồ hôi ra đẫm tay.

Tôi nghĩ bà sẽ chả biết làm thế nào để bắt đầu. Bởi mãi mà
bà không nói. Tôi nhìn bà, sau đó nhìn trái táo trên bàn, đờ đẫn. Hôm
nay bà trang điểm nhẹ nhàng, phớt nét lông mày, phấn nền và màu mắt tạo
hiệu quả đẹp, trông bà như chưa 40.

"- Bân, không rõ baby có kể gì cho cháu không, sự thật,
bác… bác không có chồng. Cả đời bác chưa từng được ai cưới, cũng chưa
bao giờ được ai hứa sẽ cưới."

Tôi nhìn bà, nhìn bà nói khó khăn song vẫn nói, tôi thấy
tôi tàn nhẫn.

"- Bác toàn làm đĩ!"

Cuối cùng bà cũng nói cái quan trọng nhất ra. Bà lo sợ
nhìn trộm tôi một cái, không thấy tôi phản ứng gì, rõ ràng bà nhẹ nhõm.

"- Ngày xưa hồi trẻ thật sự là bác tham vinh hoa phú quý,
bác sợ đối diện cái nghèo hèn. Từ sau khi bác có baby, thì trong lòng
bác chỉ mong nó được sống đầy đủ. Không thể nói, bác cả đời đều hy sinh
vì con, nhưng ít ra cũng là bác cam lòng. Bác rất cắn rứt, bác không thể
cho con gái một gia đình hoàn chỉnh, bác ngoài tiền ra thì không có bất
cứ cái gì. Con bé từ nhỏ đã hiểu đời, ân cần, nhưng lớn quá sớm. Bác
đoán nó có lẽ từ khi rất nhỏ đã biết bác làm nghề gì. Nhưng nó chưa bao
giờ tỏ ra cái gì. Bác cố không bao giờ cho nó gặp phải người bác tiếp
xúc, bác cũng chưa bao giờ gặp mặt bạn bè nó. Cho nên, bác yêu con, con
bác cũng yêu bác từ đáy lòng. Nhưng gần hai mươi năm nay mẹ con bác tiếp
xúc rất ít. Nó học cấp hai đã trọ ở trường. Bác mong nó có sự bảo hộ
toàn vẹn. Giữ gìn con gái bác, cho nó có một linh hồn trong trắng và một
sự tự trọng hoàn hảo."

Tôi chưa bao giờ nghe được những lời đáy lòng thế này. Tôi
cũng chưa từng biết một người mẹ có thể yêu con đến mức ấy. Tôi tuy yêu
mẹ tôi, song mẹ tôi vẫn là một bà nội trợ mù chữ, mẹ tôi chưa bao giờ
nói với một tình yêu thương tràn đầy thế này. Tôi gần như ghen tỵ với Hạ
Âu, cô ấy có một người mẹ vĩ đại.

"- Cho nên không thể mời Osin hay người ngoài vào nhà, bác
sợ con gái phải nghe những lời đàm tiếu. Bác biết con gái bác ít tới,
là vì không muốn giáp mặt người đàn ông hiện nay của bác. Ôi …đứa con
tội nghiệp của tôi, nghiệp chướng tôi mang! Bân, Bân à, bác nhìn con rể
càng ngày càng thấy quý mến. Bác thật sự yêu quý con tin cậy con. Bác
biết con là người đàn ông tốt. Cả đời bác chỉ còn có một đứa con gái bé
ấy, bác nói có vẻ cảm tính quá, bác không biết phải thổ lộ với chàng
trai như con như thế nào. Nhưng bác thật lòng coi con như con trai. Con
liệu sẽ để ý việc bác không sạch sẽ, sau này con còn đến thăm bác nữa
hay không? Gọi bác là mẹ một tiếng nữa đi, có được không?"

Giây phút ấy, tôi gọi bác là mẹ, tiếng gọi chân thành nhất
trong suốt mấy tuần nay. Zz "- Mẹ..." -Tôi thấy người phụ nữ mặt đầy lệ
ướt, ngồi trước mặt tôi, sao như mẹ tôi. Zz "- Ôi, con trai. Bác bị
bệnh này, cũng sắp đi về đất rồi, Hạ Âu là một đứa tốt, nó không bao giờ
làm con phải xấu mặt. Con hãy tốt với nó, mẹ nó bẩn thỉu, nhưng nó là
một đứa con gái tốt đẹp, tinh khiết như nước."

"- Mẹ, con biết, mẹ cứ yên tâm. Mẹ đâu có lỗi gì, mẹ đừng
nói thế." – Mắt tôi lại ướt rồi. Zz Tôi xem Hạ Âu như đĩ, nhưng người mà
tôi gọi mẹ này coi con gái bà thanh khiết như nước mát. Có vẻ ông trời
đùa tôi quá ác.

Không hay ho gì, không vui vẻ gì.

Giây phút đó tôi vô cùng căm ghét Hạ Âu, vì sao cô ta làm
vỡ vụn cái mảnh trời thanh khiết mẹ cô dựng lên cho cô! Cô ta có một
người mẹ hết lòng bao bọc như thế, lại có tiền, cô ta còn cái gì là
không tốt đâu? Mà còn đi bán trôn. Phải chỉ vì bất mãn của tuổi trẻ, hay
căn bản trong xương tuỷ cô ta là dòng máu làm đĩ?

Về nhà, nhìn thấy Hạ Âu, nhìn kiểu gì cũng thấy cô ta đĩ
thoã ma mị.

Rồi không nhịn được nữa, tôi hỏi:

"- Này, sao cô lại đi làm đĩ nhỉ?"

Hãy cảmơn bài viết của phongdat101 bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

[Thành viên]

phongdat101
2
avatar

Posts : 19
Join date : 14/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin Lỗi,Em Chỉ Là Con Đĩ (Phần 2) Thu Mar 25, 2010 2:14 pm

Xem lý lịch thành viên


Tôi thật sự bị kích động khi bật hỏi câu này,
giọng nói gằn cao. Hạ Âu đang thu dọn bàn, cô ấy lại mặc tấm váy trắng
ấy, như một u hồn mê hoặc đang phiêu diêu trong phòng khách, mặt mang
một nỗi điềm nhiên lạnh lùng. Nghe tôi bất chợt cao giọng hỏi, cô ấy
sững lại, rồi đi vào bếp. Tôi đã đến cực điểm giận dữ, tôi nghĩ đến
người phụ nữ đáng thương hại mà tôi và Hạ Âu đang cùng gọi là mẹ, bà ấy
đã vắt kiệt tinh lực để làm một vòm trời sạch che chắn cho con gái, tôi
thậm chí hiểu ra vì sao bà vô cùng thích thú con gái mình mặc những bộ
đồ bình dân giản dị, vì bà không muốn đứa con gái bị lây bất kỳ một ảnh
hưởng nào của bà. Giờ bà mãn nguyện rồi, thấy con trưởng thành rồi, sắp
được gả rồi, mọi giấc mơ đẹp nhất đời bà sắp thành sự thật rồi, bà vui
như chú Anh Vũ lông lấp lánh ánh sáng rồi, miệng sẽ luôn lẩm nhẩm về
tương lai hạnh phúc của Hạ Âu rồi.

Nhưng bà càng vui mừng tôi càng thấy thương xót, Hạ Âu chỉ
là nhân ngãi của tôi thôi, bỏ tiền ra bao gái mà thôi. Mới đầu khi tôi
thấy cô ta dùng ánh mắt để thành thật ngưỡng mộ tôi, tôi rất ăn năn,
nhưng giờ đây tôi nhìn thấy Hạ Âu sa ngã không lý do, tất cả những khó
chịu trút cả lên cô ta.

"- Cô phải nói tôi nghe! Cô nghĩ cô thanh cao làm sao ư?" –
Tôi đuổi theo cô ta vào tận bếp, kích động nói, nhìn cô ta đổ rác một
cách nhã nhặn, dường như làm việc nhà theo kiểu chơi dương cầm đầy nghệ
thuật, mặt cô phủ lớp không khí bình lặng. Zz "- Cô câm à? Cô trả lời
cho tôi biết!"

"- Thế anh thích em nói cái gì nào?" – Cô chậm rãi ngước
lên nhìn tôi – "Anh đã đi thăm mẹ em rồi còn gì!"

Tôi nghĩ tôi sắp phát điên rồi, có vẻ như bà đĩ kia mới là
mẹ tôi, giờ tôi bắt một người khác phải quý mến bà ta vậy. Tôi nói Hạ
Âu cô thật vô lương tâm! Mẹ cô ấy, bà ấy định chờ cô tốt nghiệp rồi kết
hôn với tôi, cô biết không!

Đúng, gần đây mỗi lần tôi đi thăm mẹ Hạ Âu đều vui sướng
nhắc chuyện tốt nghiệp rồi kết hôn, đính hôn có thể bỏ qua. Bà là một
phụ nữ mẫn cảm, bà luôn hỏi tôi, phải các con cũng định cưới rồi, đúng
không, hay con không định cưới Hạ Âu nhà mẹ? Hay con sợ tai tiếng về
thân thế của mẹ?

Đôi tay Hạ Âu chựng lại một giây, khi nghe hai chữ kết
hôn, nhưng dường như ngay lập tức, cô lại bắt đầu trở nên bận rộn, rồi
cô đi lau bàn. Khi cô lách qua tôi, tôi nghe thấy một âm thanh tuy đã cố
giữ bình tĩnh song đã không thể che giấu nỗi tuyệt vọng:

"- Chả lẽ anh không biết, mẹ em chết đến nơi rồi!"

Tôi bình tĩnh lại, quan sát cô, mặt trắng xanh thân thể
gầy gò. Lúc này đôi mắt trống rỗng vô hồn của cô, tôi biết, nó có chứa
một nỗi yêu mẹ sâu sắc hơn bất kỳ trái tim người con nào. Có điều tôi
không hiểu ra.

"- Thế.. sao cô vẫn làm… nghề này?" – Tôi lẩm bẩm – "Cô đã
có thể có cả tuổi trẻ sạch sẽ cơ mà."

Hạ Âu bất động, cô đột ngột đi về phía tôi, tôi nhìn thấy
con ngươi cô, nước đang chảy nhè nhẹ trong đó.

"- Bân, em cảm ơn anh đã đến với mẹ em. Thật lòng, cảm
động không thể nói ra, cho mẹ em như thêm một người con trai. Nên anh
cũng không nên khổ sở vì địa vị "con rể hờ" như thế!"

Thì ra cô nàng nhìn rõ cả tâm lý tôi rồi.

"- Tôi chỉ nghĩ, sao em lại không nghe lời mẹ, thế thôi."

"- Chuyện dài lắm, càng biết nhiều càng đau đớn. Có lẽ
không biết thì hơn. Mà có biết rồi, thì cũng chả làm gì được." - Hạ Âu
não nề.

Tôi không dám hỏi thêm, tôi không dám nhẫn tâm.

Đã thu rồi, tôi giống hệt một người đàn ông sắp kết hôn,
bận rộn và sống ngăn nắp, mỗi sáng dậy sớm đi làm, đúng giờ về nhà, đúng
giờ ăn cơm, cơm bốn món một canh, đúng bốn ngày đi thăm mẹ Hạ Âu một
lần. Tôi cũng không còn muốn đi phân tích quan hệ của tôi với Hạ Âu nữa.
Cũng không đi để ý rằng tôi đã dành cho cô niềm thương lớn hơn cả một
nỗi xót xa. Tôi có cớ, đó là bà mẹ sắp chết.

Nhưng tôi cũng gầy đi mỗi ngày, tôi bị cuốn vào một lời
nói dối ngọt ngào, lương thiện nhưng khủng khiếp. Tôi lừa đảo từng giây
từng phút. Tôi không thể phân biệt câu nào giả dối câu nào thật lòng.

Tôi rất ít khi làm tình, tôi không muốn nhắc người con gái
tốt và đẹp sống bên tôi về thân phận của cô nữa.

Mỗi đêm khi được tôi ôm ấp vào lòng, cô đều ngước lên nhìn
tôi với ánh mắt ấm áp, dùng giọng nói rất phụ nữ, đầy thiên tính làm mẹ
bảo tôi: "Ngủ đi nào, đừng nghĩ ngợi nhiều! Rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp!"

Khi tôi ngủ, tôi ngủ rất ngon lành.

Chuyện giao dịch giữa tôi và Hạ Âu, chỉ có Đại Bản biết!

Khi tôi nói cho Đại Bản biết về tình trạng hiện tại của
chúng tôi, anh ta đã kinh ngạc há hốc mồm, bảo, mày bị rơi vào bẫy của
đĩ rồi!

Nhưng sau đó, khi nhìn bộ dạng tôi quá đau khổ, rồi biết
rõ sự tình, Đại Bản lại dùng lý trí để khuyên tôi, đĩ thì đã làm sao, đĩ
cũng là người, cũng có những chuyện bi thảm, ai mà chả muốn sống sung
sướng, được một người đàn ông yêu dấu?

Rồi Đại Bản nói một câu, tôi cho là câu chính xác nhất đời
của anh ta: "Mày thôi đừng tìm cớ nữa, tao thấy cái cớ vĩ đại nhất của
mày là mày đã yêu một con đĩ!"

Tôi kinh ngạc nhìn Đại Bản, thằng bạn nối khố tính nhố
nhăng này làm sao lại nhìn thấu gan ruột tôi thế.

"- Chậc chậc, bản phủ cự tuyệt mọi loại sùng bái mù quáng,
đừng có nhìn tao như nhìn phật sống thế. Mày đi mà soi gương đi, thằng
cu điên, xem mày bị dày vò đến mức độ nào? Ai mà chả nhìn thấy mày yêu
con đĩ ấy, mà lại yêu say đắm mới chết người chứ!"

Tôi? Yêu Hạ Âu? Mà lại còn say đắm?

" - Chú em yêu nó thì cũng có làm sao, vì Người Mày Yêu là
một người Mày Có Thể Yêu mà!"

Tôi bị kích động suốt vài ngày trời, Hạ Âu cũng thấy sự
bất thường của tôi, cô nói, chả có việc gì, sao anh cứ bồn chồn thế.

Tôi nhìn cô, Hạ Âu đáng thương và hiền lành của tôi, cô ấy
đẹp đến mức tôi muốn ngắm. Vì sao không thể cưới đĩ? Mà cô điếm đó là
người phụ nữ bạn yêu. Tôi chao đảo, tôi thường lặng lẽ - vào những lúc
cô đang lúi húi làm việc nhà – ôm siết lấy cô trong một cái ôm mạnh mẽ.

"- Hạ Âu!" – Tôi chỉ thốt lên tên cô giữa những cái ôm ghì
thao thiết

"- Híc, sao người đã sắp 30, lại giống trẻ con thế nhỉ." –
Cô mắng nhẹ.

"- Em chả nghe thấy người ta nói sao, những người đàn ông
càng chững chạc, trước mặt người phụ nữ họ yêu, càng giống trẻ con."

Đấy là câu đầu tiên tôi tỏ tình với cô ấy. Tôi đến giờ vẫn
còn ghi nhớ, vẻ hạnh phúc và nghi hoặc lẫn kinh ngạc trong đôi con
ngươi của Hạ Âu. Giây phút đó tôi đã từng nghĩ, anh xin tình nguyện được
cưới em, cho dù trước đây anh chưa hề nghĩ tới. Nhưng anh sẽ bằng lòng
cưới một con đĩ, nếu là em.

Từ đó, tôi như người yêu trong mối tình đầu, mỗi ngày là
một niềm vui vô bờ. Tôi không giấu giếm tình yêu, cái mà tôi đã từng cố
tình giấu giếm.

Mỗi lần ôm hạ Âu, nhìn cô ấy thở khe khẽ trong vòng tay
tôi, là một nỗi xúc động thật thà chưa từng có trong đời.

Khi tôi buông mình trong ái tình, tôi yêu chiều Hạ Âu tới
mức tôi không nhận ra tôi, đau mỗi lúc cô vấp, trách cái giường sắt ký
túc quá lạnh mỗi giấc trưa của cô. Bởi cái giường sắt ký túc đè lên lưng
cô một vệt xanh. Tôi trách cô không biết chăm sóc bản thân, và trách
trường đại học quá khắc khổ.

Hạ Âu cười tôi trẻ con.

Cho đến giờ ngồi lại, đó là thời gian hạnh phúc nhất đời
tôi, thứ hạnh phúc mà đến giờ còn ám ảnh, đau xót!

Hãy cảmơn bài viết của phongdat101 bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

[Thành viên]

phongdat101
2
avatar

Posts : 19
Join date : 14/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin Lỗi,Em Chỉ Là Con Đĩ (Phần 2) Thu Mar 25, 2010 2:14 pm

Xem lý lịch thành viên


Âu bước ra khỏi cổng trường, kinh ngạc thấy tôi,
vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên:

"- Sao anh lại đến đây?"

"- Đến đón bạn gái tan học, không được sao?"

Tôi bước đến, mở cánh cửa xe cho cô, như một gentlement
chính hiệu.

Tan lớp, sinh viên nhiều như đàn ong vỡ tổ, Hạ Âu nhanh
chóng trở thành tiêu điểm. Cô không giấu nổi vẻ tự hào. Tôi cũng vui.

"-Thực ra là anh định vào xem cái giường sắt trong ký túc
của em là loại rách nát gì."

Giọng tôi nghiêm túc nhưng mắt cười.

Làm sao mà không giận cái giường ngủ trưa ở ký túc của cô
được, làm cho lưng và eo con gái nhà người ta bầm tím. Chỗ bầm tím rất
rộng, lại sẫm màu, tôi nhìn thật lòng đau đớn. Tôi vẫn thường thấy Hạ Âu
lén lấy rượu nóng chườm những vết bầm tím trên eo và lưng ở nhà. Mỗi
lần tôi đòi giúp, cô đều vội nói, tay anh mạnh lắm, sợ em càng đau hơn.
Vì thế sau tôi cũng không hỏi thêm.

"- Mình đi thăm mẹ em đi!" - Cô chợt đề nghị, tôi cũng vui
vẻ ừ.

Đi qua một cửa tiệm bách hoá, tôi dừng xe bảo phải đi
toa-lét. Thấy dáng tôi có vẻ buồn đi lắm rồi, cô bảo, anh cứ tạm tìm
toa-lét của tiệm XX đi, cô ấy nói cô ấy sẽ chờ tôi trên xe.

Mười phút sau tôi đi ra. Trong túi áo tôi đã có thêm một
chiếc nhẫn kim cương. Zz Mở cửa xe, lòng vui sáng như bầu trời Hy Lạp.
Khi ánh nắng ấm áp chiếu qua cửa xe, tôi nhìn Hạ Âu bên tôi, nét mặt
hạnh phúc của cô cũng sáng ngời. Có lẽ vì niềm vui trong tim, tôi luôn
thấy chiếc hộp vuông nho nhỏ trong túi áo cựa quậy. Zz Trái tim phiêu
đãng ba chục năm của tôi giờ sẽ quy thuộc trong một phút. Tôi sẽ, trong
bữa tối, mang cho Hạ Âu một lời thề sáng lóng lánh, cho cô một niềm tin
rực rỡ.

Và cũng sẽ mang cho tôi, một người vợ xinh đẹp.

"-Sao anh cứ cười mãi thế?" - Hạ Âu hỏi.

Tôi cuống, vì tôi không biết cách che dấu tâm sự khéo như
cô, tất cả đã hiện lên trên nét mặt tôi. Hạ Âu nhìn thấy tôi cười ngượng
nghịu.

"- Hơ, có gì đâu" - Để không làm cô nghi ngờ, tôi nói thêm
- "Anh đã trở thành Tổng đại lý toàn khu vực Tây Nam."

Hàm ý của tôi là: "Chồng em tiền đồ rộng mở"

Hạ Âu im lặng, cô không thích hỏi về công việc của tôi,
tôi cũng không thích để cô lo nghĩ về công việc của tôi. Mặt cô hướng về
cửa sổ xe, cho đến lúc xuống xe. Chúng tôi đã sống cùng nhau hai năm
rồi, thế mà tôi vẫn không cách gì hoàn toàn nắm giữ trái tim, suy nghĩ
của cô, vui đấy, muộn sầu đấy.

Mẹ cô và cô lại nồng nhiệt thân mật một lúc, rồi mẹ cô đi
vào bếp.

Lòng tôi bắt đầu bấn loạn, tôi chẳng biết nên mở miệng thế
nào để cầu hôn.

Đột ngột, một tiếng rơi ầm trong bếp, tiếng bát vỡ nhọn
hoắt. Tiếng một vật đổ xuống.

Tôi và Hạ Âu cùng lúc nhảy bổ vào bếp. Mẹ cô ngã trên sàn,
đã ngất đi.

"- Mẹ, mẹ!" - Hạ Âu hoảng hốt chạy tới, vội vã tìm cách
nâng đầu mẹ dậy.

"- Để yên, có lẽ não tụ máu rồi!" - Tôi biết tôi buộc phải
bình tĩnh hơn Hạ Âu, bởi trường hợp này khả năng tử vong cao.

"- Em mau đi gọi xe cấp cứu!" - Cô vội vã chạy ra, mặt lộ
vẻ khủng khiếp

Lúc đó thật ra tôi cũng hoảng. Tôi nhẩm đi nhẩm lại trong
lòng, Hà Niệm Bân, bình tĩnh, Hạ Âu lại chạy tới, tôi cẩn trọng để người
mẹ nằm gọn lại, để đầu mẹ quay qua 1 bên để bà dễ thở. Sau đó nới lỏng
áo khoác của bà, rồi mở cửa sổ. Tôi kêu Hạ Âu mang khăn lạnh tới.

Bỗng dưng, tôi nhìn thấy eo mẹ Hạ Âu, một đám bầm tím y
hệt như của Hạ Âu, giống y hệt. Tôi lặng đi, quên mất tôi đang định làm
gì.

" - Bây giờ làm gì, làm gì đây?" Hạ Âu nhìn tôi cầu cứu,
giọng run rẩy, cô tưởng như tôi là cọng cỏ cứu mạng, tôi nhìn thấy những
nước mắt cô đang tuôn hoảng loạn, chúng nhắc nhở tôi, thời gian đã gấp
lắm rồi.

" - Đặt khăn lạnh lên trán mẹ!" - Tôi ra lệnh.

Sau 5 phút, đã nghe thấy tiếng thở phì phò của bà, tôi
cũng bắt đầu trở nên tuyệt vọng, tôi nhớ đến hoàn cảnh mẹ tôi ngã tụ máu
não 6 năm trước. Sau khi thở phì phò, chỉ vài giây sau bà tắt thở. Tôi
cần phải làm mọi cách để cứu bà mẹ đáng thương này. Nhưng những vết thâm
xanh mà tôi nhìn thấy làm đầu óc tôi hỗn loạn. Zz Tôi gượng giữ tinh
thần, kêu Hạ Âu mang khăn tới.

"- Khô hay ướt?" – Cô cuống quýt.

"- Sư bố cô ngu như lợn! Ướt thì làm được gì, tất nhiên là
khăn khô!" – Tôi bực mình vì sự vụng về của cô đến cực độ, to giọng
chửi cô. Hạ Âu chựng lại một giây rồi lao vào buồng.

"- Nhanh lên, Tiên sư cô cô còn ngồi trang điểm à?" –
Không nhịn được tôi lại chửi. Zz Tiếp lấy chiếc khăn run rẩy của Hạ Âu,
tôi vội vạch miệng mẹ cô ra, lưỡi bà đã bắt đầu rũ xuống, tôi vội vã
dùng khăn bọc lưỡi, nhè nhẹ kéo ra ngoài.

Chiếc xe cứu thương chết tiệt đến sau 10 phút. Sau đó Hạ
Âu khóc mếu đi theo xe tới bệnh viện. 10 phút nữa, tin dữ đến, mẹ cô đã
đi rồi.

Tôi ngồi phủ phục trên đất mất một lúc.

Tôi nghĩ tới người mẹ chết vì tràn máu não, rồi lại nghĩ
đến mẹ Hạ Âu, những trùng điệp nhau.

"- Mẹ!" - Tôi thốt nhiên đau vô cùng, những người tôi
thương!

Trong óc tôi hiện lên những cảnh tượng ngày tôi thơ ấu.

Hồi đó nhà có ba anh em, tôi là út. Mẹ thương tôi nhất,
khi nấu cơm thường kéo tôi ngồi bên, thức ăn chín tôi thích nhón vài
miếng ăn trước, mẹ lấy tay phát nhẹ vào đầu tôi, mắng, đồ mèo ăn vụng.
Zz Tay mẹ nhẹ lắm, mẹ mắng vẫn cười.

Tôi lại nghĩ đến mẹ Hạ Âu, vẫn thường gắp miếng ngon nhất
cho tôi, nghiêm giọng bắt tôi ăn hết.

Giọng nghiêm mà nồng hậu yêu thương.

Nỗi đau lớn lao khiến tôi quên phắt chiếc nhẫn kim cương,
và vết bầm tím trên eo lưng kia.

Vài ngày sau tôi mới gặp Hạ Âu ở cổng trường, cô tiều tuỵ
như ngọn lúa héo. Khi nhìn tôi, mắt cô mới có chút thần, tuy vẫn trống
rỗng. Zz "- Hạ Âu…" - Tôi gọi khẽ, nỗi thương xót như tảng đá lăn từ
đỉnh xuống vực sâu, tôi sắp không gánh nổi rồi.

Cầm tay cô, lặng yên.

Hãy cảmơn bài viết của phongdat101 bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

[Thành viên]

phongdat101
2
avatar

Posts : 19
Join date : 14/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin Lỗi,Em Chỉ Là Con Đĩ (Phần 2) Thu Mar 25, 2010 2:14 pm

Xem lý lịch thành viên


Mất đi người mẹ, Hạ Âu bắt đầu rất tiêu cực, mọi
chuyện giữ lại trong lòng, nỗi đau đớn cũng giữ lại trong lòng. Cô còn
ít lời hơn trước, thường một mình ngồi đờ đẫn, hoặc trốn kín trong phòng
ngủ, viết gì đó.

Tôi lo cho cô, nhưng tôi không trách gì. Nhẫn kim cương
cất trong ngăn kéo. Tôi đã chưa thể trao cho cô, tôi chờ cô bình tâm.

Hạ Âu rất sợ mất tôi, trước, cô có mẹ, giờ, tôi là chỗ dựa
duy nhất. Mỗi tối cô không còn dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve tôi, mà như
con mèo nhỏ náu kín trong lòng tôi, đôi tay gấp gáp ôm chặt eo tôi. Thật
lâu rồi mới ngủ thiếp đi.

Đã hết hai năm thời hạn làm gái bao cho tôi! Tôi giờ đây
không còn phát lương hàng tháng cho Hạ Âu nữa, ngược lại, đưa tất cả thẻ
tín dụng và tài khoản, tiền bạc cho cô giữ. Chúng tôi đã sống như một
đôi vợ chồng thực sự. Tôi chưa từng nghĩ rồi ái tình của tôi sẽ vỡ tan
ra làm sao, tôi cứ tận hưởng cuộc sống yên bình hạnh phúc này.

Có thể nói, tôi vì được đủ đầy mà vui sướng.

Một ngày, cũng không rõ vì sao, cô đột nhiên vui lên, mặt
hồng nhuận, đôi lúc hóng ngoài cửa sổ, cười ngọt ngào và thầm kín. Tôi
không rõ đã xảy ra điều gì, nhưng tôi vui mừng vì cô đã hồi sinh.

"- Cười cái gì hả ngốc?" - Hỏi cô, tôi vô tình đã lây nỗi
vui kia.

"- Em chả nói cho anh biết!" Nói rồi, cô quay người chạy
mất. Tôi lâu lắm mới có tâm trạng thoải mái.

Dục vọng cuồng lên như sóng cả, khi tôi thấy cô kiều diễm
và nhí nhảnh lắc lư đôi mông nhỏ chạy mất.

Tôi như con mãnh thú trong mắt chỉ còn con mồi, ôm cô lại,
bước dài về phía buồng ngủ, rồi sau đó chả xót xa gì vứt cô thật mạnh
như một đồ vật lên giường, tôi chồm tới.

Suýt nữa tôi tưởng mình nghe nhầm, vì sự phản kháng đầy
mãnh liệt của cô trước đây chưa bao giờ có. Tôi ngừng lại, nhìn cô,
trong đầu vô tình bắt đầu nghĩ loạn xạ - trước đây cô làm nghề gì.

"- Đừng, anh nhẹ một chút có được không?" – Cô ấy nói, vô
cùng hấp dẫn trong bộ quần áo xốc xếch, đôi mắt hỗn loạn tia nhìn như
thuỷ yêu làm tôi mê mệt. Nhìn thấy Hạ Âu trong lúc khêu gợi và giận dữ,
một thằng đàn ông như tôi đã mất cả mọi suy nghĩ và quy tắc.

Tôi lại chồm lên, xé quần áo cô.

"- Anh Bân, anh Bân, đừng! Trời ạ, anh đừng làm đau con!" –
Cô hét lên.

Tôi sững lại, bàn tay để trên bầu vú Hạ Âu, quên vò..

"- Cái gì? Con mình à?" - Hỏi lại.

"- Dạ!" - Mặt Hạ Âu đỏ dần, như đoá hồng.

"- Của chúng mình à?" - Lại hỏi lại, nghi ngờ.

"- Dạ!"

Tôi có lẽ 3 phút liền không nói năng gì, cứ thế nhìn xuống
cô ấy. Người con gái đôi mắt long lanh trong tay tôi, đã làm mẹ rồi.
Tay tôi trượt xuống bụng cô ấy, vuốt ve nhè nhẹ, ở đây có một sinh mệnh
nhỏ bé! Đó là đứa con của tôi.

Mẹ kiếp, mình có con rồi này!

Rồi tôi bắt đầu cuồng lên ôm bổng Hạ Âu, nhấc bổng cô lên,
làm cô lại kêu thét - "Kìa, cẩn thận còn em bé nữa!"

Tôi lại đặt cô xuống nhẹ nhàng, vui sướng vô bờ bến. Tôi
chạy như điên ra phòng khách, chạy vào nhà bếp, rồi lại chạy trở ra, mồm
hét váng lên - "Tôi có con rồi, ha ha, con ơi, bố mày là thiên tài đấy
nhé!"

"- Khiếp quá, anh điên rồi à!" - Hạ Âu cười, mặt tràn trề
vui.

"- Hạ Âu, Hạ Âu! Em phải nói cho con biết, bố nó là một
thiên tài!" - Tôi lại hưng phấn chạy tới ấp lấy gương mặt cô hôn như
điên.

Hạ Âu lúng búng cười, cười rồi hỏi: - "Sao lại thiên tài?"

"- Vì bố nó làm cho mẹ nó có em bé!" - Tôi hào sảng nói -
"Không phải thiên tài sao?"

Cô ấy cười rạng rỡ.

Tối hôm đó tôi đã đi mua ngay bỉm và bình sữa, mua thêm cả
tá quần áo trẻ sơ sinh và giày vải, rồi ôm đống đồ dùng bé xíu xinh xẻo
ấy nhủ thầm - "Quỷ con, mày nhất định phải đẹp trai và thông minh như
bố đây này!"

Ngày thứ hai, tôi kéo Hạ Âu đi ra phố mua cái giường trẻ
con thật đẹp.

"- Còn lâu mới đẻ!" - Hạ Âu bảo.

"- Em thì biết cái gì, chả lẽ đẻ ra con lại ngủ với chúng
mình à? Anh không cho phép ai đến giành mất Hạ Âu của anh, con cũng
không được!"

"- Em thấy có vẻ anh bị điên thì phải!" - Cô nói, cười êm
ái.

Cuộc sống sau này sẽ thật ấm áp và tươi sáng. Còn phải
nghĩ tên cho con này, còn phải mua sách cho con này, rồi còn phải học
cách trở thành một ông bố!

Hạ Âu có lần nhắc, có lẽ em trước khi lo sinh con thì nên
lo tốt nghiệp, nhưng bị tôi mắng.

Phải biết tôi đã dùng toàn bộ thân thể và tâm hồn tôi để
đón đợi đứa con yêu dấu này. Zz Đứa con đầu lòng của tôi và Hạ Âu.

Sau Hạ Âu không nói gì nữa, cô vốn không thích nhiều lời,
chỉ cười mỉm và tận hưởng hạnh phúc làm mẹ.

Hạ Âu trên giường, nằm trong lòng tôi, nhè nhẹ nói về
những tâm trạng của người làm mẹ. Zz "- Giá mẹ em còn sống, trở thành bà
ngoại, tốt biết bao!" - Cô thầm thì.

Mẹ cô? Trong óc tôi phiêu dạt lại những hình ảnh trước lúc
bà mất, vết bầm tím trên eo. Nhưng chỉ thoảng qua như mây dạt thôi, bởi
Hạ Âu trong lòng tôi ngủ, vết bầm trên eo cô vì cái giường ký túc cũng
đã tan đi dần.

"- Đừng nghĩ nhiều em ạ, mẹ em sẽ nhìn thấy chúng ta từ
trên trời."

Tôi không thể tưởng tượng cuộc sống có thể tràn đầy ý
nghĩa như thế này, nhiều đến mức, tôi không kịp nếm trải hết. Công việc
cũng nhiều thành tựu, tôi không có gì ưu phiền.

"- Hạ Âu!" - Tôi ôm cô, gọi tên cô nồng nàn.

"- Dạ!" - Cô đáp khẽ.

"- Anh yêu em và con!"

"- Em cũng thế!"

"- Em là của anh phải không?"

"- Vâng, em chỉ là của anh!"

Những âm thanh ấy êm đềm mãi mãi trong trái tim tôi.

Tôi định, vào ngày lễ Tình nhân tới, sẽ đeo vào tay Hạ Âu
chiếc nhẫn cầu hôn, rồi cô ấy sẽ là người yêu thương duy nhất của đời
tôi.

Nhưng khi đó, tôi không bao giờ nghĩ, sau này tôi sẽ gọi
vợ yêu bằng tên người khác. Và chiếc nhẫn cầu hôn như lời thề yêu thương
ấy, Hạ Âu suốt đời không còn cơ hội đeo.

click here-->Phần 3

Hãy cảmơn bài viết của phongdat101 bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

[Thành viên]

Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin Lỗi,Em Chỉ Là Con Đĩ (Phần 2)


Hãy cảmơn bài viết của Sponsored content bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Tiêuđề

Xin Lỗi,Em Chỉ Là Con Đĩ (Phần 2)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

.::Host up ảnh miểnphí: Clickhere! - Hướng dẩn sử dụng Diễn đàn:Clickhere!::.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Tình yêu ♥ Tình bạn ♥ Tình cảm ♥ Love :: Khu Vườn Tình Yêu :: Câu Chuyện Tình Yêu-
Copyright © 2008 - 2009. All rights reserved.

 
Powered by phpBB2 - GNU General Public License
Copyright © phpBB Group. Host in France. Support by Forumotion

Xem tốt nhất ở dộ phân giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệtt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com